damnedBRAIN |
Dare to dream. |
You chose your path, don’t tremble.
Stay on your path, don’t look aside. Keep tracking, moving and never stop.
Lâu lắm rồi mới nghe I’m just a kid, vì mỗi lần mình nghe track này, là mỗi lần mình có chuyện buồn. Lần này buồn lắm, rối trí lắm. Đời con người ta luôn có những lần phải suy nghĩ, và phải quyết định. Và mỗi lần thế này, mình lại ước gì mình có một người cha, có thể chỉ cần ông ấy động viên vài câu thôi cũng đã đủ rồi. Mình thèm được hưởng cái tình cảm ấy. Mình thèm được hưởng cái được gọi là cuộc nói chuyện giữa 2 người đàn ông, những giận hờn rồi bỏ nhà đi vì người cha độc đoán, hay cả những cái tát đau điếng vì dám cãi lời… dù điều đó có là gì, miễn rằng nó liên quan đến việc mình vẫn còn một người cha, vậy là đủ.
Anh không hy vọng em được được những dòng này, nhưng anh cũng hy vọng em đọc được những dòng này. Và lại một lần nữa anh càng không muốn em đọc những dòng này, nhưng rồi lại muốn em đọc chúng.
Mâu thuẫn ?? Phải, con người anh là con người đầy những mâu thuẫn.
Gương mặt anh cũng đày mâu thuẫn, là nửa mặt cười nữa mặt lặng thinh, là nửa mặt khóc, và vẫn nửa mặt còn lại lặng thinh. Đó có phải mâu thuẫn không ?
Có ai muốn thực thể tồn tại của mình lại đầy mâu thuẫn như vậy không?
Có lẽ là không.
Anh yêu em, nhưng lại không muốn yêu em thêm nữa.
Anh không muốn yêu em thêm nữa, nhưng không ngừng được nghĩ về em, nhung nhớ em.
Vậy có phải mâu thuẫn không ?
Trước đây, khi anh viết gì đó, anh type mỗi câu một dòng, cố gắng cho chúng thành văn tự quy chuẩn để khẳng định mình đúng trong mọi khía cạnh
Sau đó một thời gian anh lại type nhiều câu trên nhiều dòng, như để khơi bày ra sự thật rằng anh sống bằng cảm xúc, tâm hồn anh là những hằng hà hỗn độn nhiều điều lung tung, nhưng ngự trị chung quy vẫn là cảm xúc.
Gần đây anh lại trở về với những đoạn văn nhiều câu, và không xuống dòng.
Riêng hôm nay anh viết mỗi đoạn văn chỉ lủng củng vài câu.
Anh muốn tình cảm trong anh tự do, và có tự do nó mới sải rộng đôi cánh bay lên bầu trời mà nó muốn đến.
Không tự do há có ước mơ ?
Không tự do tự nhiên sẽ chẳng có đỉnh cao.
Anh có ước mơ, và anh muốn lên đến đỉnh cao, vậy nên anh phải để tình cảm tự do, cảm xúc không gò bó.
Em là một người con gái anh chưa bao giờ dám tự nhận mình hiểu tường tận.
Dù em luôn nói thật với anh.
Dù em là người gần bên anh nhất.
Dù em là người không cùng dòng máu của anh, mà lại hiến dâng cho anh nhiều nhất, có khi còn nhiều gấp vạn lần một số người cùng huyết thống với anh.
Và dù cho em yêu anh nhiều đến mức anh ko tưởng tượng được, hay vả chăng em có yêu anh không, thì chung quy, anh phải tự nhận rằng, anh hầu như chả thể hiểu tường tận về em.
Với ai đó, có lẽ điều này là lẽ bình thường, bởi lòng người có ai cân đo đong đếm được bao giờ. Nhưng với anh thì khác.
Anh cân được tình nghĩa người ta qua lời nói.
Anh đong được buồn đau người ta qua ánh nhìn.
Anh đếm được yêu thương người ta qua một cái chạm tay.
Vậy mà anh không hiểu nổi em.
Vạn nhất em là kẻ tráo trở, dối trá có đầy thủ đoạn, xảo trá khiến anh không nhận ra được con người em, thì anh sẽ không suy nghĩ nhiều. Nhưng em ngây thơ, cả một câu nói dối vẹn toàn em cũng không có khả năng nói. Vậy làm sao anh có thể không ngừng suy nghĩ về em được.
Đến khi nào đó, có lẽ là lâu, hay với người khác thì vụt thoáng vài lần mặt trời lặn mọc, anh mới nhận ra anh không hiểu được em.
Anh không cân được tình nghĩa trong em vì con tim anh áp quá gần cơ thể em.
Anh không đong được buồn đau nơi em vì đôi mắt anh còn mãi nhìn từng dòng lệ em tuôn.
Anh không đếm được yêu thương nơi em vì đôi tay em đang ghì chặt lấy tay anh.
Và khi ấy anh hiểu anh toàn tâm toàn ý yêu em.
Em, khiến anh đã không còn nhìn người khác hời hợt như xưa.
Em, khiến anh đã không khinh khi người khác quá đáng như xưa.
Em, khiến anh đã không còn quá tự tôn về mình, và bạn bè mà anh cho là tốt đẹp quá đỗi như xưa.
Em thay đổi gần như cả cuộc đời anh, cả con người anh.
Vậy mà em, giờ đây lại bảo rằng bất lực trước anh.
Em, giờ đây lại bảo rằng em đã quá mệt mỏi vì anh.
Em, giờ đây lại nói rằng em quá yếu đuối khi bên anh.
Em có thấy cả tình yêu này là một sự mâu thuẫn không ?
Trước khi viết thế này, anh đã định viết khác, anh viết những doạn văn dài dòng lê thê, anh định viết thật cay độc, và vô cảm. Để chấm dứt tình yêu này, để buông tay em ra, để rời cơ thể em ra, để bỏ rơi những giọt nước mắt em rơi, và để anh không còn được tự do nữa.
Tự do ? Tự do của anh là được ở bên em. Không có em, anh giam cầm mình trong nhà tù của chính anh, nhà tù của sự hừng hờ và tự tôn.
Anh đã cố giải thích cho em nhiều lần vì sao anh lại luôn hừng hờ như vậy, lại vô tâm đến vậy.
Liệu có bao giờ em nghĩ anh không vô tâm, anh không hững hờ chưa ?
Anh vô tâm để che giấu rằng anh không vô tâm.
Anh hững hờ để khoả lấp cái sự sốt sắng trong lòng mình.
Có lẽ chăng anh là kẻ quá kiêu ngạo, nên anh không bao giờ để bản thân mình phải một lần làm kẻ xuống nước.
Anh cao ngạo quá độ, đến đỗi anh bàng quang nhìn cánh chim bay dù cơ thể anh thèm muốn được hụp lặn bên trong những đám mây một cách điên cuông.
Anh cố tỏ ra đạo mạo đến đỗi, bĩu môi dè xỉu nhưng cô con gái có cặp đùi trắng thon mơn mởn với thân hình nẩy nang hấp dẫn dù trong tâm đang đong đầy một bầu dục vọng.
Phải, anh là kẻ giả tạo và đáng thương đến mức ấy. Và cũng có thể, cũng là một kẻ yêu bản thân mình một cách bệnh hoạn và đáng ghê tởm.
Và anh công nhận, dù vậy, anh vẫn yêu em.
Anh hiểu vì sao anh yêu em.
Vì em là đôi bàn tay duy nhất chìa ra khi anh quá đỗi cô độc và đau thương.
Vì em là khe sáng duy nhất có đủ hấp lực khiến anh hé nhìn qua đó khung cảnh trời xanh ngoài kia.
Vì em là tấm đệm duy nhất anh không mơ thấy ác mộng mỗi lần co mình nằm trên nó.
Và vì em không bao giờ từ bỏ anh, không một lần.
Vì vậy, anh đã đắn đo. Anh biết anh không phải hạng phú quý hào hoa, cũng chẳng phải tay biệt tài tiếng tăm vang dội, cũng chẳng phải người đẹp đẽ hoàn thiện gì, nhưng anh luôn nghĩ anh ít ra không phải hạng hạ đẳng, tiểu nhân hay thiểu năng thiếu trí tuệ gì. Ít nhất anh cũng xứng đáng có một người vợ đẫy đà, phong tình nơi buồng ngủ.
Chí ra cũng da trắng ngực to mông nở, đôi má tròn đầy.
Anh háo sắc, nhưng không háo dục, anh chỉ cần một người vợ khoẻ mạnh, không quá đảm đang, nhưng đừng vụng về, không quá dâm đãng nhưng đừng thô kệch, không quá nẩy nang, nhưng đừng gầy rộc.
Và rồi anh yêu em, anh hiểu rằng em không đẹp, em không gợi tình, em không trắng trẻo, em ko có cặp đùi thon đẹp, em có ko có bộ ngực to, em ko có vòng mông tròn lẳn , em không có gì để anh nhìn thấy là thèm muốn cả. Và vì như thế, và vẫn như thế, anh yêu em.
Em hiện thân cho những tình cảm trong sáng duy nhất mà anh dành cho phụ nữ còn lại trong anh.
Anh yêu em không hề toan tính chi cả.
Anh chỉ muốn yêu em.
Anh chỉ muốn từ tình yêu đó, anh sẽ khiến em thay đổi thành một người vợ như anh nghĩ, như anh muốn.
Anh muốn em khoẻ mạnh, anh muốn mông em đủ to để sinh con, ngực em đủ lớn để nuôi con, tay em đủ mạnh để bế con. Và không chỉ là vì con cái, còn vì các đấng sinh thành, nuôi dưỡng nên anh.
Và, anh còn muốn em có cuộc sống không đớn đau, không bênh tật, không buồn khổ. Anh còn muốn em hưởng thụ nhiều hơn tất cả đàn bà, phụ nữ trên thế gian này.
Và để như thế.
Anh đã cố, cho tay mình khoẻ hơn, vai mình rộng hơn, lý trí mình sáng suốt hơn, khối óc mình mẫn tiệp hơn. Anh muốn mang đến cho em, cả vẻ đẹp cơ thể, và khoẻ manh nơi tâm hồn.
Vậy mà nhìn xem, anh đã làm được gì. Cả một đôi nhẫn cho những kẻ yêu nhau anh cũng ko mua nổi cho em. Cả ba bữa cơm cùng nhau ăn anh cũng không toại nguyện được cho em.
Em không màng đến.
Nhưng anh thì có.
Nam nhi bất quá sinh ra chỉ để nuôi chí lớn, để chí lớn nuôi lấy vợ con. Vợ con không nuôi nổi, dĩ nhiên chí lớn không tành, ví tất còn làm nam nhi làm chi nữa ?
Anh thất vọng về mình bao nhiêu, thì đau lòng cho em bấy nhiêu. Vả chăng anh còn đủ sức lo nổi cho ai nữa đây, khi cả bòng hình trong vòng tay còn héo hon dần ?
Em.
Anh yêu em, chưa từng thay đổi, và sẽ không thay đổi.
Nhưng em cần phải khác đi, để anh dám yêu em thêm nữa.
Em hãy thương lấy thân mình hơn.
Em hãy tự lập hơn.
Em hãy tự tìm cho mình nhiều niềm vui ở nơi khác hơn là nơi anh.
Em hãy trưởng thành nữa lên.
Em hãy mạnh mẽ nữa lên.
Vì bây giờ, anh cần dốc sức vì tương lai, hơn là ngồi lo lắng, suy tư cho hiện tại. Nên em hãy ít quấy rầy anh hơn, ít đòi hỏi những điều mà người con gái nào cũng đòi hỏi nơi người mình yêu hơn. Vì anh không muốn tương lai mờ mịt vì yêu đương.
Và quan trọng hơn cả, em hãy bình tĩnh nhiều hơn, để niềm tin với anh trong em chắc chắn hơn. Đừng vì chút nhất thời gì cả mất đi sự tĩnh lặng của tâm hồn mình.
Em đừng xa anh, nhưng cũng đừng đến bên anh nữa, nếu em chưa đủ mạnh mẽ để tự kiểm soát mình.
Vì anh yêu em lắm, em hiểu không ?
Và rằng, anh không muốn cách xa em, nhưng anh càng không muốn em bên anh như một con búp bê.
Anh ko muốn anh phải viết những điều này một lần nữa, anh cũng muốn những việc như thế này không xảy ra nữa, nếu em muốn mình bên nhau, xin em đừng quên những lời này.
Hơn 4 rưỡi sáng 1 chút, type 1 đoạn text, như một thói quen mỗi khi quá xúc động. Con người ta xúc động vì nhiều lý do ; vì thành công, vì thất bại, vì người thân ra đi, vì người thân trở về, vì bỏ rơi, vì cứu vớt, vì tiền, vì phóng khoáng… chung quy cũng chỉ vì vẫn còn là con người.
Cõi người ta như thế nào, cao đẹp xấu xa thế nào có phải qua vài câu hát, một khúc ngân những nốt nhạc là đã hiện lên hết thảy ? Có đi qua, có dừng lại, có nhìn, có suy nghĩ hoạ may nhìn lướt được vẻ ngoài của cái cõi bạc bẽo ấy. Có lẽ, vì thế ấy nên mỗi người lại một vẻ mặt, một cách nói, một thái độ, một dạng bĩu môi, khi nói về đời. Nực cười cho những kẻ chả nắm được một đoạn nhỏ của sợi dây dài ấy đã vội buông đi, và cũng khôi hài lắm cho những kẻ chưa đi hết đời đã vội nói về đời, bình phẩm về đời, hay chí ít nói về người khác, bình phẩm người khác.
Có phải cái lẽ ấy là đúng ? Vậy thì cuộc đời ta thật khôi hài và đáng cười lắm thay. Đáng cười ư ? 20 cái xuân xanh thôi mà,đừng vội nói về đời như thế chứ ? Ở bên gần gũi người ta 3 - 4 trường niên thôi mà, sao hấp tấp khẳng định vậy ? Hẳn nào người ta đã như thế ấy ? Chắc chi đời đã như vậy ?
Lại nói về cách trải đời, có người trải đời dưới bầu vú mẹ, có kẻ trải đời dưới hiên trạm xe buýt đêm khuya, lại có kẻ khác ngồi phì phèo dăm ba cơn khói và vài câu phiếm ngẫu để sống đời. Và dù có cách nào đi nữa thì vẫn là một cách, một ngả đường, và biết đâu đấy, một đích đến. Đơn giản là phủi chút bụi trên vai áo, lau vài ngấn sữa mẹ còn dính mép, để mà bước tới trước thôi. Bước xoay mòng mòng, bước thẳng thớm dứt khoát, bước loạng choạng mò mẫm, hỡi ôi bao nhiều là cách bước ! Sao có thể nói cách bước nào là sai , khởi điểm nào là tệ ? Vậy nên sao chắc được đích đến là bồng lai hay cống rãnh ?
Nhưng duy chỉ có 1 điều, có lẽ, bước thì cứ tiếp tục bước, chớ có ngại ngần mà ngoái lại nhìn dấu chân mình, kể như bước lên núi thì chỉ có chóng mặt mà ngã, kể như bước trong vũng bùn thì chỉ có chìm nghỉm, hay kể như bước trong mưa thì chả còn dấu chân nào để ngoái lại, trước mặt cũng là màn mưa, sau lưng cũng mù mịt, không bước thì nên dừng lại trú mưa, còn đã bước thì phải bước cho đến khi hết mưa, thế ít ra còn đc thành tựu.
It doesn’t matter how fast or slow you go, as long as you don’t stop.
It’s hard. Putting trust on people is the thing I has been doing for a long time. Not like what has been written in the book, about how you trust people and how people trust you, now they only care about receiving, not a single time they mention about giving. I’m not the type who would cry for a repay, but I’m a little disappointed. It’s always like that, say big words, make themselves noble, cursing the others and then, act like a kiddo, or maybe even a cheapo. What’s the point in that? Stop doing things like that! That shit is disgusting.
It’s been 1 year. We changed, things that spinning around changed too. One thing don’t change. My words suck, yeah i know that. But still want to say, because i know you’d get what i meant. Sometimes it’s money, sometimes it’s me, sometimes it’s everything. But no matter what reason it could be, you’re still there, let me believe in life again, let me know how good i could be, how strong i am, how lucky i was. Thanks you. For being there, for things you shouldn’t do, for words you don’t need to say. And thanks you again, for loving me.
Lụi hụi sau làn khói trắng mờ và cái màn hình máy tính đã quá lâu, tự dưng chợt nhận ra lâu lắm rồi mình chưa ngồi lại, dừng lại, suy nghĩ nhiều hơn một chút, nghỉ ngơi lâu hơn một chút, viết một vài câu gì đó, chỉ đơn giản để cho bộ não một khoảng lặng yên ả, để nghỉ ngơi, để suy nghĩ đủ thứ chuyện, từ đường xá cho đến các cổng nhà lạnh lẽo, từ những chiếc ghế xe bus dơ hầy hôi hám cho đến cái tay ga xe máy đã lỏng lẻo đến mức nhẹ nhàng kéo một chút cũng đủ làm nó rơi ra. Mà cũng lâu lắm rồi chưa làm một cái việc mà từ bé vẫn luôn làm : hỏi.
Lâu lắm mình chưa hỏi xem những người bạn ngày xưa thân thiết lắm, bây giờ như thế nào, sống ra sao, học hành hay, vả chăng là sự nghiệp nữa, đã đến đâu.
Cũng lâu lắm chưa một lần gọi điện hỏi thăm đêm khuya có còn quá dài với mẹ nữa hay không? Mười hai năm rồi mẹ nhỉ, có lẽ đêm đã ngắn hơn tí chút, nhưng con vẫn chưa hỏi mẹ.
Và, có lẽ, cũng đã lâu lắm, chưa tự hỏi mình xem có vui không? Cũng hai năm rồi nhỉ, kể từ cái ngày tự mình trút bỏ bộ da trẻ con, trắng trẻo và ngoan ngoãn, mềm mại và vô tư , mình đã không còn muốn 3 chữ Đỗ Trần Bình vang lên trong tiếng kể chuyện của người lớn như một đứa nghe lời, siêng năng và chăm chỉ. Và có lẽ cũng từng ấy năm, khi lần đầu tiên trong đời mình thật sự được sống.
Sống là phải làm nhiều thứ, nghe và nói nhiều điều, khóc và cười cũng đôi khi. Nhưng thật sự sống cảm giác thật khác, mình làm những việc mình thích, đi những nơi mình muốn đi, gặp những người mình yêu mến, đăm đăm ngắm nhìn những tạo vật mình đam mê. Có lẽ ngôn từ cũng chả thể nói hết được cái khoái lạc khi được sống. Một mình một xe lang thang những nơi chả ai thèm đến, trầm lặng một mình trong một xó nào đó và chậm chạp nhấm lấy từng giọt cà phê dù chả thấy chút ngon lành nào. Hay cả cái việc một mình dạo quanh từng con đường giữa đêm khuya chỉ để thử trải nghiệm cũng con đường ấy sẽ như thế nào nếu không một hạt nắng. Sống thật đơn giản chỉ là sống, nhưng sống thật còn hơn cả sống. Bỏ qua hết mọi ràng buộc, nhưng ước mơ, những hoài bão, để làn bụi đưa chân về hướng nào là sẽ bước về hướng ấy, chả phải suy tính hướng ấy sẽ đi đến đâu hay đích đến ở xa xăm gần gụi chốn nào, là bước đi chỉ vì muốn đi. Sống được như vậy cũng tự hào mình đã từng có những năm tháng hiểu được phần nào trải nghiệm của kẽ lãng du vĩ đại nhất thế giới : Che Guevara.
Bây giờ mình đã không còn sống thật nữa. Dù rằng rất đáng tiếc, nhưng đó là điều tất yếu thôi. Cuộc đời này liệu có ai được sống ? Bước chân ra cửa chỉ thấy những thây ma - chúng vạ vật nơi bàn giấy, chúng nhảy nhót trên giảng đường, chúng cười giảo hoạt với những tấm hợp đồng, chúng lim dim nhìn cái ví tiền căng phồng của chúng đầy thoả mãn, chúng đánh nhau, chúng cắn xé nhau, chúng chen lấn nhau… Lúc nhúc như bầy giòi trong đống phân đã dậy mùi từ cả tháng. Đến cả bầu trời cũng bị chúng xé toạc ra, thay bằng bầu trời của chúng, xám xịt và lờ mờ những bụi những khói. Tôi đã không còn sống, nhưng may thay tôi chỉ gần như biến thành chúng.
Tôi còn ước mơ, tôi còn hoài bão, tôi còn con đường đã nhìn thấy đích, biết trập trùng lắm nhưng tôi sẽ vẫn đi. Tôi còn những người xung quanh tôi luôn biết cách tạo ra sự sống, nên ít nhất tôi vẫn còn cảm thấy được sống. Trên hết, tôi còn nhưng hai vòng tay để tìm về những khi tủi hờn, nên tôi vẫn còn thời gian để làm lại một cuộc sống.
Xung quanh tôi, những người bạn tôi yêu mến vẫn muốn được sống, và họ tìm cái cảm giác khoái lạc khi được sống ấy theo nhiều cách và nhiều thủ đoạn, giả tạo nó, giành giật nó, thờ ơ với nó, chậm chạp hưởng thụ nó hay thậm chí nhổ một bãi nước bọt vào nó. Dù là cách nào đi nữa, hy vọng họ được sống.
Thời gian này tôi giành hầu hết quỹ thời gian vào việc ngồi lì trước màn hình pc. Motion, timeline, NURBS, morp… nhiều quá mà chưa tôi vẫn chưa biết hết về chúng.Có lẽ tôi vẫn còn cách xa lắm, cái đích tôi đang hướng về.
Tôi thấy người khác làm được những điều mà tôi luôn muốn làm từ lâu. Tôi thấy người khác giàu có sống thong thả nhàn hạ mà chả cần động tay chân. Tôi thấy những đứa con gái đầu đất ăn mặc hở hang đi ngoài đường. Tôi thấy trước mắt tôi cái màn hình đang mờ dần đi vì mệt mỏi. Tôi thấy trong người tuôn ra một thứ tinh thần gì đó, có lẽ là ham muốn làm được nhiều thứ hơn. Tôi cầm ly nước uống một ngụm. Và tôi thấy tôi cần đi ngủ sau khi đã viết linh tinh quá nhiều, nhiều hơn mức cần thiết cho một post giải toả stress.
For a long time, people in the ancient time do believe that the mind, or the will, can give them strength to overcome reality, make them invincible before many dangerous beasts, threats and even natural disaster. For example, when some ancient hunters are facing a damn huge tiger, ready for get their asses whooped. And the words they trembled is something like :” May the god bless me”, or “God and angels please give me strength to kick this kitty’s ass”. Who is god? He is a man, born from their mind, serve for their will isn’t he? So after all this meaningless words mine, here come my conclusion: “the moment you pray to some gods, you’d better pray for your mind to be sharp, clear and strong, because you know that gods, and maybe angels in addition, are powerful, but your mind create them, so it is certain that your mind is much more powerful than a bunch of them, right?”
Transformer 2
![]()
Super Smash Bros. Brawl Mario Papercraft: The Real Paper Mario
Designed by some guy named Ignatius, and carefully assembled by...
Tim Tomkinson, “Duck Hunter S. Thompson”
Fear and Loading.. 2 of my all time favorites.